Thứ bảy, ngày 02 tháng sáu năm 2012

Facebook: chức năng định giờ post cho Fan Page

Facebook: chức năng định giờ post cho Fan Page (3)

Mới hum nay, một người bạn đã share với Thắng một tiện ích rất thú vị của Fan Page mà không biết facebook cập nhật từ bao giờ. Đó là định ngày giờ post nội dung lên Timeline.

Không khó hiểu khi tại sao nhiều bạn không nhận ra chức năng này. Lí do là để sử dụng nó, bạn cần set up ngày mà fan page của bạn “Start”. Làm theo các bước sau các bạn nhé:

Bước 1: Click chuột vào ô nội dung post. Sau đó click chuột vào kí hiệu đồng ồ ở góc trái bên dưới của ô Post nội dung. Một Popup sẽ mở ra và yêu cầu bạn cần phải set ngày thành lập cho fan page trước khi sử dụng chức năng này.

Facebook: chức năng định giờ post cho Fan Page (5)

Click vào icon đồng hồ ở góc trái bên dưới ô nội dung

Facebook: chức năng định giờ post cho Fan Page (1)

Chọn ngày tháng năm thành lập fan page và click Save

Bạn cũng có thể set up ngày thành lập fan page cho bằng cách vào Edit Page -> Basic Information và điều chỉnh.

Facebook: chức năng định giờ post cho Fan Page (6)

Bước 2: Sau khi đã set up ngày thành lập fan page. Bạn có thể vô tư sử dụng tiện ích này. Bạn có thể lựa chọn định thời gian cho post chi tiết đến từng giờ và phút. Khi đăng status hoặc upload ảnh, click vào hình ảnh cái đồng hồ bên góc trái của khung status, click add year, month,day, hour….

Facebook: chức năng định giờ post cho Fan Page (3)

Trước đây Thắng có dùng ứng dụng Post Planner để định giờ post lên Timeline profile nhưng nếu post lên Fan Page thì nó lại tính phí. Giờ thì khỏi có phí gì cả khi facebook đã hỗ trợ rùi nha :D

Facebook: chức năng định giờ post cho Fan Page (4)

Mr Thắng@mrthang.net

 

Các bài viết liên quan


Link to full article

Văn hóa từ chức và hiện tượng các Bộ trưởng

"Cách làm hiện nay không thể thu hút được người tài. Nói là dân chủ trong công tác cán bộ, nhưng thậm chí có nơi tới 50% các trường hợp đề bạt cán bộ lãnh đạo chưa thực sự dân chủ".

Bộ trưởng Đinh La Thăng rất thẳng thắn khi nói rằng sẵn sàng nhận trách nhiệm, sẵn sàng từ chức nếu không hoàn thành các nhiệm vụ tại Bộ GTVT

Ước vọng của nhân dân là các Luật và các Nghị quyết của Quốc hội đi thẳng vào cuộc sống. Ước vọng của nhân dân là các Bộ trưởng hứa ít làm nhiều. Nhân dân là người trực tiếp được thụ hưởng những thành quả ấy, niềm tin của nhân dân với Đảng và Nhà nước cũng được tăng dần lên từ chính những điều thiết thực ấy.

Đó là khẳng định của ông Vũ Mão - nguyên Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội trong cuộc trao đổi xoay quanh vấn đề văn hóa từ chức và hiện tượng các Bộ trưởng.

Thưa ông, lời hứa của các Bộ trưởng thì không phải bây giờ nhân dân mới được nghe, vì rằng trong quá khứ có người hứa thì hay nhưng làm chẳng được bao nhiêu. Theo ông thì có cần phải giám sát thật chặt chẽ lời hứa của các Bộ trưởng?

Thực tế chúng ta có quy định về công tác giám sát và bỏ phiếu tín nhiệm, hai cái đó rất quan trọng, cần phải làm. Tuy nhiên, tôi thấy mức độ giám sát của các cơ quan thuộc Quốc hội, có những việc chưa sâu sát, hiệu quả giám sát chưa cao.

Quy định bỏ phiếu tín nhiệm cũng chưa thực hiện được vì chưa thống nhất được nhận thức, cho nên chưa thể làm được. Đó là nỗi buồn day dứt trong tôi từ nhiều khóa nay. Theo tôi, Khóa XIII này phải chấn chỉnh lại cách làm và phải làm thật.

Làm việc ở Quốc hội lâu năm, tôi rút ra, công tác ở Quốc hội có thể là khó mà cũng có thể là dễ bởi vì lâu nay Quốc hội giám sát các cơ quan khác chứ có ai giám sát Quốc hội đâu! Vì thế, các cơ quan của Quốc hội cần làm tốt hơn nữa chức năng giám sát của mình.

Ước vọng của nhân dân là các Luật và các Nghị quyết của Quốc hội đi thẳng vào cuộc sống. Ước vọng của nhân dân là các Bộ trưởng hứa ít làm nhiều. Nhân dân là người trực tiếp được thụ hưởng những thành quả ấy, niềm tin của nhân dân với Đảng và Nhà nước cũng được tăng dần lên từ chính những điều thiết thực ấy.

Còn những Bộ trưởng đã từng nói thì hay nhưng kết quả làm việc lại thấp, có phải do được đặt nhầm vị trí không, thưa ông? Hay đó là cái bệnh cán bộ của xã hội chúng ta ?

Khái niệm đặt nhầm vị trí cũng cần trao đổi làm cho rõ hơn. Tôi cho rằng, trong công tác cán bộ phải công tâm, phải lấy tiêu chuẩn để xem xét, cân nhắc để bổ nhiệm vào đúng vị trí. Tiêu chuẩn là gì? Ai cũng hiểu được, đó là Đức và Tài, bây giờ người ta hay dùng cụm từ “Tâm và Tầm”, cũng rất đúng.

Có những trường hợp đề bạt cán bộ mà không đủ đức và tài thì ở bất cứ công việc nào thì họ cũng không thể hoàn thành được nhiệm vụ được giao. Trong trường hợp này, gọi là đặt nhầm vị trí cũng đúng; nhưng khốn khổ, đặt ở một vị trí khác thì họ cũng không thể hoàn thành được nhiệm vụ.

Như thế thì có nên gọi là đặt nhầm hay không? Có lẽ nên gọi là chọn sai cán bộ... Tóm lại, khi một cán bộ không đủ tiêu chuẩn, không có đức lại không có tài thì dù bố trí ở vị trí nào họ cũng không thể hoàn thành được nhiệm vụ.

Bằng sự chiêm nghiệm của mình, tôi cho rằng, điều quan trọng với người làm lãnh đạo là dám đưa ra những quyết sách đột phá, tôi tin những người như anh Thăng hay anh Huệ sẽ làm được những việc ấy.

Điều quan trọng nhất là chủ trương phải đúng đắn, đã làm thì làm cho tới cùng, đừng e ngại một cách thái quá, tất nhiên người Việt Nam ta và người Á Đông nói chung ưa thích cách ứng xử tế nhị, nhưng việc gì dứt khoát là phải quyết, không được chần trừ, cũng đừng đổ lỗi tại điều gì cả.

Có lẽ ông cũng đã biết, gầy đây có những vụ việc liên quan tới lãnh đạo như Thứ trưởng của Bộ Y tế khai man bằng Tiến sĩ; Bí thư Tỉnh ủy đi nhận bằng Tiến sĩ mà có hàng chục xe công đi theo hoan hô;Phó Ban Phòng Chống Tham nhũng một thành phố phía Nam ghi chức danh lên thiệp cưới của con, rồi chuyện Vụ phó Vụ quản lý Thị trường trong nước Bộ Công thương tự nhận đã đi thi toán quốc tế năm 1982, nhưng không có tên đi thi… Ông có bình luận gì về những sự việc này?

Tôi có theo dõi những thông tin này trên báo chí và rất buồn khi có một bộ phận không nhỏ cán bộ lãnh đạo là đảng viên mắc sai phạm, hoặc cách ứng xử không đúng mực, để xảy ra những điều tiếng không tốt, khiến lòng tin của nhân dân bị suy giảm.

Chúng ta cũng cần xem lại công tác quản lý cán bộ, khi mà ngày càng có nhiều chuyện như thế này xảy ra.

Nếu nói những cán bộ này khá tùy tiện về lối sống thì có quá lời không, thưa ông?

Đây là những điểm tối kỵ mà mỗi cán bộ lãnh đạo đã nằm trong hàng ngũ của Đảng cần phải tránh, không để mình vướng vào, vì khi những chuyện không hay đó xảy ra thì trước tiên những người liên quan trực tiếp bị đánh giá về tư cách đạo đức, sau đến nữa là tổ chức nơi các đồng chí này công tác cũng bị ảnh hưởng.

Có thể thấy trong xã hội ta hiện nay, còn không ít người chạy theo bằng cấp, chạy theo danh vọng, và có cả những người khi đã đạt được chức vụ thì ngộ nhận, thiếu khiêm tốn.

Thời ông còn là Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội có nhiều quan chức dính tới tiêu cực không?

Có chứ, cũng không ít, nhưng bây giờ thì nhiều hơn. Tôi được tham gia Trung ương tương đối sớm nên có điều kiện gần gũi và quan sát các lãnh đạo cấp cao của Đảng và Nhà nước ở thời điểm ấy để giúp cho mình những bài học về đường đời.

Riêng về việc khai trình độ học vấn trong lý lịch của các đồng chí ấy thì có những điều đáng nói. Lúc đầu, tôi ngạc nhiên vì có không ít đồng chí khai trình độ học vấn của mình là lớp 4, lớp 5 lớp 7... Nhưng càng suy nghĩ tôi càng thấy cảm phục các đồng chí ấy.

Tôi học tập ở các đồng chí ấy về đức tính thật thà với Đảng, với dân. Tuy học vấn khai như vậy nhưng thực tế trình độ của các đồng chí ấy khá uyên thâm, giải quyết công việc bài bản, diễn thuyết trước công chúng rất hay.

Điều quan trọng mà chúng ta vẫn nói đó là học phải đi đôi với hành, học tập kiến thức là điều cần thiết cho tất cả mọi người, nhưng thực tiễn cũng vô cùng quan trọng.

Ở vào thời kỳ kháng chiến, điều kiện học tập khó khăn, nhưng các đồng chí cán bộ cách mạng vẫn tự thân phấn đấu, họ tự học, tự trau dồi kiến thức từ lớp người đi trước, từ thực tế cuộc sống, học tập kinh nghiệm xây dựng đất nước từ nhiều quốc gia khác…

Vậy lúc còn đương chức, ông xử lý ra sao với những cán bộ dưới quyền mắc sai phạm?

Người Việt Nam ta luôn xử sự mọi chuyện mà cố gắng cân bằng giữa tình và lý. Tuy nhiên, tôi cho rằng đã là những việc thuộc về nguyên tắc thì bất di bất dịch, chỉ có điều, cách làm thì sao cho hợp lý, mềm mỏng để cấp dưới cùng chia sẻ, cùng cộng tác.

Mỗi con người đều có một cá tính khác nhau, như vậy mình nói với người này thì cách nói ấy hợp lý, nhưng chưa chắc với người khác đã là ổn. Quả thực là ở vị trí lãnh đạo mà phải xử lý, phải kiểm điểm cán bộ của mình là một việc làm rất khó, rất buồn và cái khó nhất chính là ở tình cảm.

Tôi có thể nói thế này, người mắc sai phạm thì phải chịu trách nhiệm, nhưng không vì cái sai ấy mà định kiến, cần nhìn thấy, thậm chí cố tìm cho ra được những cái tốt ở họ.

Tôi rất tâm đắc với ý kiến của Đại tướng Lê Đức Anh, Nguyên Chủ tịch nước, Nguyên Bộ trưởng Bộ Quốc phòng: "Lựa chọn cán bộ thì trung thực phải là yếu tố đầu tiên. Nếu cán bộ mà không trung thực, làm đúng thì không sao, nhưng làm sai thì sẽ tìm cách đổ tội loanh quanh, không chịu nhận sai. Làm việc thì có đúng, có sai, nhưng điều quan trọng là khi làm sai thì phải nhận là sai để sửa chữa, còn chối loanh quanh thì cán bộ đó hỏng. Cán bộ mà như vậy thì không nên dùng nữa”.

Nói một cách công bằng thì coi trọng bằng cấp cũng không có gì là xấu, nhưng vấn đề là ở chỗ chúng ta chưa kiểm soát tốt chuyện đào tạo và cấp bằng, điều đó dẫn tới tình trạng thi và học tràn lan…

Tôi từng công tác ở ĐH Thủy Lợi, và với tư duy của “người mắc bệnh nghề nghiệp” thì tình trạng này đã đến mức báo động số 3.

Việc có nhiều sơ hở trong cơ chế, chưa đi vào thực chất mà vẫn quá coi trọng bằng cấp khiến người ta phải chạy đua để có bằng, nhiều vị trí lãnh đạo không nhất thiết phải có bằng cấp cao bởi vì anh làm quản lý khác với anh làm nghiên cứu, nhưng đa số đều muốn có bằng cấp cao, cho dù cái bằng ấy chỉ để oai mà thôi.

Tôi nghĩ rằng, trong hàng ngũ lãnh đạo với nhau, ai có năng lực thì đều biết và nể nhau, chứ đâu phải vì cái bằng.

Chúng ta mong muốn xây dựng một xã hội dân chủ, công bằng và văn minh nhưng thực tế thì ngay trong công tác tuyển chọn cán bộ vẫn có điều chưa ổn.

Thí dụ như khi chọn người ưu tú để đưa vào cơ quan dân cử hoặc đề bạt lãnh đạo ở một cấp nào đó, nếu làm một cách có lộ trình, công khai thì những người ứng cử sẽ phải chứng minh năng lực của mình trước nhân dân.

Trong phạm vi hẹp hơn của một Bộ nào đó thì cán bộ nhân viên cũng cần phải biết về quá trình công tác, thành tích đạt được của những người được đề bạt, điều đó sẽ giúp chọn lựa những cán bộ lãnh đạo tốt.

Cách làm hiện nay không thể thu hút được người tài. Nói là dân chủ trong công tác cán bộ, nhưng theo tôi có thể có tới vài chục phần trăm, thậm chí có nơi tới 50% các trường hợp đề bạt cán bộ lãnh đạo chưa thực sự dân chủ, mà như vậy thì cũng có nghĩa là chúng ta vẫn đang bỏ sót người đủ cả tài và đức, không ít trường hợp chọn nhầm những người chỉ vì mưu cầu cá nhân.

Những vụ việc liên quan tới nhiều cán bộ lãnh đạo thời gian qua chính là những minh chứng điển hình.

Xin lỗi vì hỏi ông câu này, ông có thể nói thật lòng rằng, ông có cảm thấy tiếc không khi không “chạy đua” lấy bằng cấp cao?

Sau thời gian làm cán bộ giảng dạy ở Đại học Thủy Lợi, tôi chuyển về công tác ở Ty Thủy lợi Quảng Ninh, dần dần tham gia hoạt động chính trị rồi lại về Hà Nội.

Khi là Bí thư thứ nhất Trung ương Đoàn rồi về công tác ở Quốc hội, một số bạn bè khuyên tôi nên dành thời gian hoàn thành các chương trình theo quy định để có bằng cấp cao hơn. Nói thực, trong lòng tôi cũng muốn lắm chứ, nhưng áp lực công việc rất lớn và phải cố gắng hoàn thành.

Tôi tự nhủ, phải cố gắng học hỏi trong thực tiễn để kịp bắt nhịp với công việc đang làm. Đến nay đã được nghỉ hưu, tôi cảm thấy vui vẻ và thảnh thơi vì đã làm tròn trách nhiệm được giao với tinh thần sáng tạo, quan hệ tốt với đồng nghiệp, gần gũi cơ sở, gắn bó với nhân dân, được mọi người quý mến.

Xét một cách công bằng, không thể phủ nhận bằng cấp là thước đo đánh giá cơ bản về năng lực của mỗi cá nhân, để việc tuyển chọn nhân sự được thuận lợi. Đối với các ngành khoa học, nhà trường... rất cần những người có trình độ cao thì việc có học hàm, học vị là lẽ đương nhiên.

Nhưng trong xã hội ta vẫn còn không ít người lấy bằng cấp cao chỉ là để “khoe mẽ”, vì thế cần được chấn chỉnh.

Những sự việc “xấu xí” liên quan tới cán bộ lãnh đạo như vừa nêu ở trên liệu có ảnh hưởng xấu tới các bạn trẻ không, thưa ông?

Tất nhiên là có ảnh hưởng rồi, những chuyện như vậy trở thành trò cười và khiến dư luận xã hội phản ứng là dễ hiểu. Các bạn trẻ thì dị ứng và coi khinh những hành vi như thế.

Những ngày gần đây, báo chí đã nói về trường hợp cán bộ khai man bằng cấp, cũng như những người có tấm bằng mà không đúng với trình độ thực có của mình. Theo tôi, đây cũng là một dạng tham nhũng, vì anh đã biến cái không phải của anh trở thành cái của anh, như thế là tham nhũng rồi.

Trân trọng cảm ơn những chia sẻ của ông!

 




Link to full article

Việt Nam có thể phải chi 70 tỷ USD để kích thích kinh tế

Nhiều người hỏi tôi, nếu giá bất động sản ở Việt Nam chạm đáy cuối năm nay thì liệu chúng ta có thể quay về đỉnh giá hiện tại vào năm 2020? Một câu hỏi khó trả lời…

Mỹ hay Thái Lan mất khoảng 7 năm để hồi phục khi bong bóng bất động sản nổ tung tại nước họ. Nhưng nền kinh tế thị trường của Mỹ và các nước khác không có những đặc thù như Việt Nam, nên không thể có sự so sánh chính xác. Tuy nhiên, mọi người đều hiểu rằng, khả năng vượt bão của doanh nghiệp Việt cũng như hệ thống ngân hàng tùy thuộc rất nhiều vào giá trị bất động sản.

Bất động sản qua lịch sử

Tất cả những tranh chấp trong 5 ngàn năm lịch sử đều có liên quan đến đất đai. Các đế chế Trung Hoa, Ai Cập, Hy Lạp, La Mã, Tây Âu vào trước Thế Chiến thứ hai, đều dựa vào kế hoạch bành trướng trên căn bản chiếm đất. Ngay cả Việt Nam, chuyện "mở mang bờ cõi" từng được coi là sự thể hiện lòng yêu nước cao độ…

Cho đến ngày hôm nay, tại những quốc gia kém phát triển, nền kinh tế còn thô sơ, tài sản của người dân phần lớn vẫn là bất động sản, ít nhất cũng là miếng đất để "cắm dùi". Cho đến năm 1985, những tỷ phú giàu lên nhờ bất động sản vẫn chiếm 18% tổng số 100 tỷ phú giàu nhất nước Mỹ. (Hiện nay, gần như ít ai có thể kiếm tỷ đô la trong vài chục năm nhờ bất động sản, trừ khi họ mua bán các sản phẩm phái sinh tài chánh của bất động sản).

Bất động sản qua góc nhìn cá nhân

Trong cuộc đời kinh doanh của tôi, ông chủ cũ người Do Thái là nhân vật ảnh hưởng đến những quyết định về đầu tư hay điều hành bất động sản. Ông là một đại gia có khoảng 1,6 tỷ USD vào thời cực thịnh. Mặc dù có một căn penthouse rộng hơn 1.000 mét vuông ở Park Avenue, nơi được mệnh danh là khu giàu có nhất New York, một bà vợ với đứa con gái, ông gần như sống suốt ngày trên chiếc máy bay Gulfstream riêng của ông. Ông bay khắp thế giới và phòng ngủ của ông nằm tại hầu hết các khách sạn 5-6 sao trên khắp 5 lục địa.

Lúc tôi còn làm việc cho ông, công ty của ông đầu tư và kiểm soát 24 công ty con thuộc nhiều ngành nghề và tại nhiều quốc gia, nhưng không một công ty nào liên quan đến bất động sản, cả trực tiếp lẫn gián tiếp.

Ông giải thích, bất động sản là một đầu tư khó có thể kiểm soát vì chu kỳ lên xuống khó đoán, vì khi gặp khó khăn, ta không thể dời bất động sản đến một thị trường khác (như các sản phẩm hay dịch vụ). Thêm nữa, khi cho thuê bất động sản, những rắc rối phát sinh với người thuê có thể vượt quá khía cạnh pháp lý (chẳng hạn như chính phủ có thể cấm tăng giá thuê để lấy phiếu của người dân nghèo trước mỗi kỳ bầu cử…). Thêm vào đó, khi thị trường xuống dốc, việc thoái vốn gần như bất khả thi, dù chịu bán lỗ. Và trên hết, chiến thuật đòn bẩy hay dùng trong kinh doanh bất động sản có thể tạo lợi nhuận nhanh chóng, nhưng cũng là mồ chôn bao nhiêu tài sản cực nhanh.

Khi qua lại Mỹ lần thứ hai vào năm 1975, tôi kiếm được hơn 4 triệu đô la nhờ đầu tư bán thời gian vào bất động sản trong khi đi làm. Sau đó, tôi mất hết tiền đã kiếm được khi đầu tư vào một dự án bất động sản ở Arizona vào năm 1982. Ở Trung Quốc, căn biệt thự tôi mua ở Thượng Hải năm 1999 với giá 400.000 đô la nay đã trị giá gần 2 triệu đô la. Một đầu tư khác với vài người bạn ở một khu thương mại gần Bắc Kinh thì giờ có tặng cũng không ai lấy!

Bất động sản và nợ xấu ngân hàng

TS. Alan Phan là Chủ tịch Quỹ Đầu tư Viasa tại Hong Kong và Shanghai. Ông đã làm việc tại nhiều công ty đa quốc gia ở Wall Street và phát triển Công ty Hartcourt của mình thành một tập đoàn niêm yết trên sàn Mỹ với thị giá hơn 700 triệu USD. Ông sống và làm việc tại Trung Quốc từ 1999. TS. Phan tốt nghiệp BS tại Penn State (Mỹ), MBA tại American Intercontinental (Mỹ), Ph.D tại Sussex (Anh) và DBA tại Southern Cross (Úc). Ông đã xuất bản 7 cuốn sách bằng tiếng Anh và tiếng Việt.

Email: aphan@asiamail.com và

Web: www.gocnhinalan.com

Khi bong bóng bất động sản vỡ bên Mỹ vào 2008, tờ tuần báo nổi tiếng Economist có làm một phân tích về nguyên do. Chính yếu là các ngân hàng và định chế tài chính đã rất "lười" khi đổ tiền vào các khoản nợ bất động sản.

Trái với các tài sản tài chính khác, thị trường cho bất động sản tương đối an toàn và bền vững. Dựa trên một định giá đã được "công thức hóa" khi tính tỷ lệ rủi ro, các ngân hàng lại đặt niềm tin thêm vào các công ty giám định rủi ro như Moody’s, Fitch… Do đó, họ đã bỏ tiền thoải mái vào bất động sản và các sản phẩm phái sinh. Khi bong bong nổ, họ là nạn nhân đầu tiên và sau cùng.

Các ngân hàng Việt Nam cũng hành xử tương tự. Ngoài các món nợ cho những doanh nghiệp nhà nước được Chính phủ bảo lãnh, phần lớn các món nợ đều phải có sổ đỏ, sổ hồng của bất động sản cho tiện lợi mọi bề.

Nền kinh tế thị trường to lớn của Mỹ có thể hóa giải được cơn bão do bất động sản đem lại, nhưng Chính phủ Mỹ cũng mất gần 2 ngàn tỷ đô la (khoảng 14% GDP) để cứu nguy (QE 1, QE 2 và Twist).

Một vài chuyên gia ước tính, nền kinh tế Việt Nam sẽ phải chi ra hơn 70 tỷ đô la (65% GDP) trong 2 năm tới để có thể làm việc tương tự. Cách duy nhất để kiếm số tiền này là huy động tiền nhàn rỗi trong dân, qua vàng và ngoại tệ để không bị lạm phát phi mã.

Quả thực đây là một bài toán khó khăn cho các nhà lãnh đạo kinh tế. Tôi hoàn toàn chia sẻ với ông Lê Mạnh Hà, Phó Chủ tịch UBND TP.HCM khi ông cho là giá đất (và gián tiếp là giá bất động sản) sẽ là rào cản căn bản của mọi cố gắng để tái cấu trúc nền kinh tế. Vấn đề này liên quan đến tất cả, từ đầu tư công, doanh nghiệp đến hệ thống tiền tệ...

Cách đây vài tháng, tôi có tiên đoán là nếu quy định về sở hữu nhà đất được thay đổi một cách triệt để thì một dòng tiền mới sẽ đổ vào thị trường bất động sản với những hệ quả tích cực. Dù tôi cũng nói thêm là xác suất cho điều này không tới 50% và tôi hy vọng là mình sai. Nhưng sau đó, câu trả lời là định chế toàn dân sở hữu đất đai sẽ không thay đổi. Một lần nữa, tôi hy vọng rằng lời tiên đoán 2 năm trước của một đại gia bất động sản Thái Lan về thị trường Việt Nam là sai. Ông này nói: "Bong bóng sẽ vỡ vào cuối năm 2012".



Link to full article

Facebook: chức năng định giờ post cho Fan Page

Facebook: chức năng định giờ post cho Fan Page (3)

Mới hum nay, một người bạn đã share với Thắng một tiện ích rất thú vị của Fan Page mà không biết facebook cập nhật từ bao giờ. Đó là định ngày giờ post nội dung lên Timeline.

Không khó hiểu khi tại sao nhiều bạn không nhận ra chức năng này. Lí do là để sử dụng nó, bạn cần set up ngày mà fan page của bạn “Start”. Làm theo các bước sau các bạn nhé:

Bước 1: Click chuột vào ô nội dung post. Sau đó click chuột vào kí hiệu đồng ồ ở góc trái bên dưới của ô Post nội dung. Một Popup sẽ mở ra và yêu cầu bạn cần phải set ngày thành lập cho fan page trước khi sử dụng chức năng này.

Facebook: chức năng định giờ post cho Fan Page (5)

Click vào icon đồng hồ ở góc trái bên dưới ô nội dung

Facebook: chức năng định giờ post cho Fan Page (1)

Chọn ngày tháng năm thành lập fan page và click Save

Bạn cũng có thể set up ngày thành lập fan page cho bằng cách vào Edit Page -> Basic Information và điều chỉnh.

Facebook: chức năng định giờ post cho Fan Page (6)

Bước 2: Sau khi đã set up ngày thành lập fan page. Bạn có thể vô tư sử dụng tiện ích này. Bạn có thể lựa chọn định thời gian cho post chi tiết đến từng giờ và phút. Khi đăng status hoặc upload ảnh, click vào hình ảnh cái đồng hồ bên góc trái của khung status, click add year, month,day, hour….

Facebook: chức năng định giờ post cho Fan Page (3)

Trước đây Thắng có dùng ứng dụng Post Planner để định giờ post lên Timeline profile nhưng nếu post lên Fan Page thì nó lại tính phí. Giờ thì khỏi có phí gì cả khi facebook đã hỗ trợ rùi nha :D

Facebook: chức năng định giờ post cho Fan Page (4)

Mr Thắng@mrthang.net

 

Các bài viết liên quan


Link to full article

Thứ sáu, ngày 01 tháng sáu năm 2012

Học gì từ những chia sẻ của Donald Trump

Người có thế lực nhất trong lĩnh vực giải trí và bất động sản tiết lộ một vài bí quyết liên quan đến: phát hiện nhân tài, các lỗi bán hàng và định vị thương hiệu cá nhân.


Không thể phủ nhận Donald Trump là nhà lãnh đạo lừng danh nhất trong giới kinh doanh trên toàn thế giới. Gần đây, tôi (tác giả bài viết- James Geoffrey) có cơ hội phỏng vấn ông về những vấn đề liên quan đến bán hàng, lãnh đạo và các chủ đề về kinh doanh khác.

Trump là một người đàn ông thông minh. Dưới đây là một vài điều thú vị mà ông chia sẻ với tôi:

1. Giá trị của thương hiệu cá nhân

"Thương hiệu giúp tiết kiệm thời gian cho công chúng. Họ biết thương hiệu có tiêu chuẩn vàng bởi vì cái tên thương hiệu đã đại diện những tiêu chuẩn vàng đó. Chanel đã làm như vậy với ngành kinh doanh thời trang và nước hoa của bà và đã cực kỳ thành công.

"Điều này đã từng có người làm trước đó, nhưng thương hiệu Trump đã phủ sóng rất rộng – không chỉ những tòa nhà đẹp mà còn là những sân golf, sách báo, các show truyền hình đình đám, nước hoa và trang phục dành cho nam giới và một bộ sưu tập khách sạn. Danh sách những lĩnh vực có mặt thương hiệu Trump vẫn còn tiếp tục, và thương hiệu Trump luôn mang đến chất lượng đỉnh nhất ở mọi lĩnh vực mà nó phủ sóng”.

"Tòa nhà đầu tiên mà tôi dựng nên là Trump Tower, và đã trở thành địa điểm du lịch hàng đầu và vẫn đẹp như ngày mới khai trương năm 1983. Với tôi đó là điểm khởi đầu của thương hiệu Trump".

2. Những lỗi mọi người hay mắc phải khi bán hàng

"Khi mọi người bắt đầu tham gia lĩnh vực bán hàng mà liều lĩnh thì thật đáng buồn. Điều đó sẽ chống lại họ ngay lập tức. Nhiệt tình thì tốt nhưng không nên thái quá".

3. Phẩm chất của một doanh nhân lớn

"Các doanh nhân mới phải dành thời gian nghiên cứu, và họ phải say mê những gì họ đang làm. Niềm đam mê là nguyên liệu số 1 để tạo nên thành công… vì nó sẽ giúp bạn đương đầu với những thách thức và khó khăn”.

"Bạn phải tin tưởng hoàn toàn vào những gì mình đang làm, có kiến thức về kinh doanh sẽ rất có ích cho bạn, nhưng như tôi đã nói, đam mê, động lực và tập trung vẫn rất quan trọng. Đọc sách do những người thành công viết rất tốt. Gần đây tôi có viết chung với Robert Kiyosaki một cuốn sách khá hay cho giới doanh nhân có tên là Midas Touch".

4. Vươn tới những thách thức mới

"Tôi thích học hỏi những điều mới mẻ và những thách thức từ những điều mới mẻ đó. Ví dụ, khi dẫn chương trình Saturday Night Live, tôi biết mình không phải một hoạt náo viên chuyên nghiệp và tiếp xúc với những thuộc giới giải trí thường xuyên nhưng tôi nghĩ kinh nghiệm như vậy là đủ rồi. Chỉ cần mọi thứ trôi chảy và mọi người thấy thú vị. Tôi cần phải tập trung.

"Đó là chìa khóa để thâm nhập vào một không gian mới-bạn phải tập trung vì đó là điều cần thiết và vì bạn không có kinh nghiệm nào trước đó. Tôi học rất nhanh và tôi luôn nỗ lực để học càng nhiều càng tốt".

5. Phát hiện nhân tài

"Luôn bộc lộ sự tự tin và ham muốn học hỏi và nổi trội. Chẳng ai bước vào lĩnh vực kinh doanh mà biết hết được mọi thứ, do vậy điều quan trọng là luôn luôn sẵn sàng học tập”.
"Tôi học những điều mới mẻ mỗi ngày, điều đó giúp mọi thứ luôn thú vị và giúp bạn duy trì được sự trẻ trung. Nhưng kiểu gì cũng phải có được niềm đam mê nếu không thì sẽ không thể tiến xa được. Đam mê là chìa khóa thành công".

6. Dẫn dắt con cái bạn vào nghề kinh doanh

"Tôi là tấm gương cho bọn trẻ nhà tôi. Tôi luôn làm gương cho các con và công ty”.

"Các con tôi chứng kiến hằng ngày tôi đã làm việc vất vả như thế nào và cách làm việc đó thể hiện ngay từ những năm đầu đời của các con tôi. May mắn cho tôi là bọn trẻ đều yêu công việc của chúng và rất có kỷ luật.  Tôi chắc chắn là chúng lựa chọn được làm việc cùng tôi- tôi không muốn chúng làm như thế nếu chúng không say mê những gì chúng đang làm. Thực sự tôi không phải hướng dẫn chúng- chúng quan sát, lắng nghe, học hỏi và áp dụng. Chúng đã làm được một công việc phi thường và tôi rất tự hào về chúng".

7. Mặt trái và mặt phải của danh tiếng

"Đặt trước được chỗ trong nhà hàng thì rất dễ, nhưng trái lại, đôi khi bị tấn công, làm phiền thì cũng không dễ chịu gì. Tuy nhiên, tôi thấy rất dễ chịu với những thành công của mình và chỉ có thể kể ra được rất ít mặt trái của nó. Hầu hết mọi thứ đều tuyệt vời".
Dịch từ Inc

Link to full article

Bài học "để đời" từ Facebook

Facebook đã nhắc nhở cho các nhà đầu tư một bài học đơn giản: Hãy tránh xa các công ty mà ông chủ không quan tâm đến bạn.

Từ một ví dụ điển hình là Mark Zuckerberg, người sáng lập một mạng xã hội lớn nhất nhưng là một người ít có tính xã hội nhất, ông rất ít chào đón các cổ đông công chúng. Sự thờ ơ này như đã lan truyền đến phong cách làm việc của các giám đốc điều hành, các nhà đầu tư mạo hiểm, các ngân hàng - những người được cho là cùng nhau cung cấp những thông tin hào nhoáng nhưng không trung thực của Facebook trong đợt IPO vừa qua.

Và đúng như vậy, những người này đã kiếm được rất nhiều tiền, có thể lên đến 10 tỷ USD, với mức giá cổ phiếu chào ra ban đầu càng cao càng tốt, và nó được xem là một giao dịch có lợi nhuận ngoạn mục. Trong khi đó, những nhà đầu tư nhỏ lẻ thì điêu đứng vì sự tụt dốc thảm hại của cổ phiếu Facebook sau đợt IPO.

Có một đối tượng khác cũng bị ảnh hưởng nặng nề về uy tín và tinh thần từ sự kiện tệ hại của Facebook là Thung lũng Silicon khổng lồ. Nơi được cho là mảnh đất sáng tạo, kết nối mọi người và nuôi dưỡng tinh thần khởi nghiệp minh bạch. Thung lũng Silicon có nguy cơ bị đồng nghĩa với phố Wall, nơi đặt mục đích kiếm tiền là trên hết.

Microsoft của Bill Gates đã có cách tiếp cận hoàn toàn khác khi IPO vào năm 1986. Gates đưa ra cam kết đến các nhà đầu tư tiềm năng rằng họ đã thiết lập mức giá bán ra ban đầu thấp hơn mức giá có thể đạt được, mà theo tạp chí Fortune là khoảng 21USD. Điều đó đã làm cho đợt IPO của Microsoft trở thành một câu chuyện tuyệt vời khi tất cả các nhà đầu tư đều có lợi nhuận trong những đợt giao dịch cổ phiếu đầu tiên.

Zuckerberg có thể so sánh với Steve Job về tính chi tiết, nhưng chỉ duy nhất trong lĩnh vực lập trình mà thôi. Zuckerberg thua xa Jobs về tính chi tiết trong phong cách quan hệ với nhà đầu tư công chúng. Khoảng trống vô tâm mà ông đã tạo ra giữa Facebook và các nhà đầu tư công chúng thật tệ hại.

Zuckerberg đã có thất bại đầu tiên trong vai trò giám đốc điều hành một công ty công chúng. Và các nhà đầu tư cần rút ra bài học: hãy tránh xa các công ty có ông chủ thờ ơ với mình.



Link to full article

Tiếp thị trực tuyến – lựa chọn sao cho hiệu quả?

Tiếp thị trực tuyến ngày càng được sử dụng rộng rãi, đặc biệt trong giai đoạn kinh tế khó khăn, bởi chi phí “dễ chịu” hơn rất nhiều so với tiếp thị bằng các loại hình tiếp thị truyền thống. Tại hội thảo “Nhận định xu hướng tiếp thị trực tuyến 2012 -2015” do EQVN tổ chức ngày 25/5, các bên đã chia sẻ nhiều vấn đề quanh công cụ tiếp thị mới mẻ này.

Ai là người dẫn dắt?

Nhân sự làm tiếp thị trực tuyến xuất phát từ hai nguồn: từ những người chuyên ngành tiếp thị hoặc chuyên ngành công nghệ thông tin. Rào cản về mặt kỹ thuật là thách thức khá lớn với những người làm tiếp thị. Muốn sử dụng tốt các công cụ như SEO, Google AdWords, Google Analytics... phải có trình độ nhất định về công nghệ thì mới dễ tiếp cận.

Tuy nhiên, “dân marketing” lại vững vàng trong việc tạo lập chiến lược tiếp thị, định hướng xây dựng và phát triển thương hiệu, mục tiêu xây dựng hình ảnh thương hiệu thế nào, hướng tới khách hàng tiềm năng nào, ở đâu… Ngược lại, “dân IT” dù rất thuần thục trong việc sử dụng những công cụ tiếp thị trực tuyến nhưng lại thiếu kiến thức, kinh nghiệm về tiếp thị.

Theo ông Trần Ngọc Chính, Giám đốc công ty VietProtocol – một đơn vị cung cấp dịch vụ tiếp thị trực tuyến thì ngoài chi phí “dễ chịu”, tiếp thị trực tuyến có lợi điểm là khả năng đo lường được hiệu quả tốt hơn các kênh khác. Ông cho rằng người làm tiếp thị trực tuyến cần phải có một chiến lược rõ ràng ngay từ ban đầu. Dựa trên mục tiêu marketing của chiến dịch để xác định đúng thị trường và đưa ra lựa chọn đúng đắn cho những công cụ tiếp thị trực tuyến nào có khả năng mang lại hiệu quả cao nhất.

Điều quan trọng là phải biết cách đo lường hiệu quả của từng chiến dịch, biết mình sẽ đo lường cái gì, từng công cụ sẽ mang lại hiệu quả ra sao. Để làm được điều này, người làm tiếp thị trực tuyến cần trang bị và cân bằng kiến thức tốt cả về tiếp thị lẫn kỹ thuật.

Quảng cáo hiển thị hay công cụ tìm kiếm?


Tại Việt Nam, các chuyên gia tiếp thị trực tuyến ước tính tỷ lệ sử dụng quảng cáo hiển thị (display ads với banner là công cụ phổ biến nhất) ở Việt Nam lên tới hơn 80% trong tổng ngân sách tiếp thị trực tuyến, còn thông qua công cụ tìm kiếm thì mới chiếm khoảng 15%. Tuy vậy, ở những nước phát triển, theo kết quả nghiên cứu 2011 của IAB (Hiệp hội Quảng cáo tương tác) thì hiện tại, các công cụ tìm kiếm thường chiếm hơn 50% ngân sách tiếp thị trực tuyến.

Ông Hidetake Hanji, Trưởng đại diện CyberAgent Inc. tại Việt Nam chia sẻ các kinh nghiệm về tiếp thị trực tuyến ở thị trường Nhật Bản: Với ngân sách khoảng 10 tỷ USD dùng trong tiếp thị trực tuyến thì khoảng 40% được dành cho “display ad” (quảng cáo hiển thị, ví dụ như banner), khoảng 30% cho công cụ tìm kiếm và khoảng 20% là quảng cáo trên điện thoại di động. Gần đây, xu hướng sử dụng tiếp thị trực tuyến trên điện thoại thông minh cũng đang thịnh hành ở Nhật Bản.

Tự làm hay thuê ngoài?

Một số chương trình đào tạo về tiếp thị trực tuyến hướng mạnh đến đối tượng doanh nghiệp vừa và nhỏ vì ngân sách khiêm tốn. Tuy nhiên, việc nhiều nhân sự đi học tiếp thị trực tuyến không đồng nghĩa với việc tự làm sẽ mang lại kết quả cao nhất. Việc học này giúp họ có hiểu bíêt nhất định về những điểm mạnh, điểm yếu của công cụ này, phương pháp thực hiện cơ bản, cách chọn lựa đơn vị cung cấp dịch vụ như thế nào cho hợp lý...

Trên thực tế, việc chọn đơn vị cung cấp dịch vụ để thực hiện các chiến lược marketing không đơn giản nếu người chọn - doanh nghiệp không có hiểu biết và kinh nghiệm về nó.

Chẳng hạn, các đơn vị cung cấp dịch vụ thường tuyên bố “Cái gì tôi cũng làm được”, mặc dù trên thực tế họ thường chỉ mạnh một công cụ nhất định như SEO, Google Adwords, social media (Facebook, forum seeding), hoặc quảng cáo banner...

Ngoài ra có nhiều đơn vị sử dụng các “chiêu trò” không lành mạnh ảnh hưởng đến cả thị trường. Một diễn giả đã nêu lên trong hội thảo câu chuyện vì sao Google không cho sử dụng các coupon giảm giá cho Google Adwords ở Việt Nam nữa. Đó là do các đơn vị dịch vụ đã tung tiền mua lại các coupon này (từ các cá nhân) và dùng nó trong các chiến dịch của mình cho khách hàng với các mức phí “rẻ bèo”.

Chiêu cạnh tranh bằng cách “phá giá” khá phổ biến trong giới làm Google Adwords khiến nhiều đơn vị chuyên nghiệp phải kêu trời. Khách hàng có xu hướng chỉ chọn các đơn vị dịch vụ đưa ra mức phí rẻ nhất. Trong khi đó, các đơn vị này không hề quan tâm đến việc tư vấn marketing, chẳng hạn như tư vấn sử dụng từ khoá - keyword nào là có hiệu quả nhất.

Ông Trần Quốc Minh, Trưởng nhóm quảng cáo bằng công cụ tìm kiếm tại công ty Fifth iMedia kể, một khách hàng đã quay lại công ty ôngsau khi thất vọng với một agency khác – nơi đưa ra mức giá rẻ hơn với chất lượng thấp hơn hẳn. Ông cho rằng việc “bán đắt mà chất lượng” là một chiến lược đáng để theo đuổi lâu dài, và nó làm cho thị trường ngày càng phát triển lành mạnh hơn. Ngược lại, việc phá giá thị trường sẽ làm khách hàng mất niềm tin vào sản phẩm, dịch vụ và thị trường sẽ thu hẹp lại.

Từ quan điểm của nhà đào tạo về tiếp thị trực tuyến, ông Trương Văn Quý, Giám đốc EQVN cho rằng các đơn vị cung cấp dịch vụ lớn phải là người dẫn dắt thị trường cạnh tranh lành mạnh và dài hạn. Họ nên tư vấn và thực hịên cho khách hàng những giải pháp tiếp thị trực tuyến hiệu quả để thuyết phục khách hàng tìm đến mình ngày càng nhiều hơn, giúp cho “miếng bánh thị trường nở ra”. Theo ông, các đơn vị đào tạo cũng có thể là “chiếc cầu nối” hiệu quả giữa đơn vị cung cấp dịch vụ và doanh nghiệp.

Nhị Giang


Link to full article